Tử Kính
Học thuậtThân thiện
Định nghĩa
- Danh từ riêng:
- Tên một nhân vật lịch sử: "Tử Kính" là tên hiệu của Vương Tử Kính, một nhân vật được nhắc đến trong sử sách và văn học cổ Trung Quốc, thường gắn liền với giai thoại về sự thanh cao, liêm khiết.
Ví dụ sử dụng
- Danh từ riêng:
- Phong thái của Tử Kính thường được các nho sĩ ngưỡng mộ.
- Câu chuyện về Vương Tử Kính, tức Tử Kính, được lưu truyền trong dân gian.
Các cách sử dụng nâng cao
- "Thanh phong Tử Kính": Chỉ phong thái, khí tiết thanh cao, trong sạch giống như Tử Kính.
- Vị quan ấy sống một đời thanh bạch, được người đời ca tụng là có "thanh phong Tử Kính".
Biến thể và từ gần giống
- Vương Tử Kính (Danh từ riêng): Tên đầy đủ của nhân vật Tử Kính.
- Thanh Chiên (Danh từ riêng): Một tên hiệu khác hoặc cách gọi liên quan đến Vương Tử Kính, thường dùng để chỉ sự thanh khiết, cao quý.
Từ đồng nghĩa
- Danh sĩ thanh cao: Chỉ người có học thức và phẩm hạnh trong sạch, cao quý.
- Liêm sĩ: Người có tư cách liêm khiết, chính trực.
Lưu ý sử dụng
- "Tử Kính" chủ yếu là một danh từ riêng, được dùng trong văn cảnh lịch sử, văn học hoặc khi nói về phẩm chất đạo đức. Từ này ít khi được dùng độc lập trong ngôn ngữ hàng ngày mà thường đi kèm với họ "Vương" hoặc trong các cụm từ cố định mang tính điển cố.
- Tức Vương Tử Kính. Xem Thanh Chiên